Be My Girl

Những gì đã qua làm sao lấy lại được.Duy không nghĩ mình là con bù nhìn mà 1 lần nữa đâm đầu vào tường.Niềm tin đánh mất khi Tâm quay lưng lại với lời Tâm nói.Không phải cảm thấy thương hại cho Duy mà làm thế.Cái Duy thực sự cần là nhìn thấy Tâm vui là được rùi.Tâm biết những lúc yêu Hoài Anh nhưng hình như Hoài Anh có cái gì đấy muốn giấu Duy,Duy cũng buồn lắm chứ.Những lúc đấy thì ai là người gần gũi Duy nhất?Ai quan tâm Duy nhất đây?Tâm đấy.Đừng bất ngờ vì cái Duy cần lúc ấy chỉ là một ánh mắt của người khác hiểu cho cái thứ gọi là tâm trạng trong lòng mình.Chứ thực ra,Duy không bao giờ muốn thay lòng.Duy yêu Hoài Anh hơn tất cả những ai Duy đã từng yêu ( mà "phá luật" cao lắm chỉ có 3 người ),hơn cả Tâm bây giờ.Nhiều đêm nằm nghĩ vẩn vơ đến sáng mới ngủ mà thương cho Hoài Anh.Người yêu thì không ra gì, nhà cửa thì chả gọi là yên bình mà hạnh phúc sống.Cái ngày mà Duy thấy Hoài Anh lại trở về 1 cô bé hồn nhiên như hồi lớp 6 ấy,không có ảnh nhưng nó sẽ không bao giờ phai theo thời gian.Cái hình ảnh dễ thương nhất của 1 người từng là cài phao cho con tim Duy bám vào.Duy muốn được che chở cho người mình yêu,người mình thương chứ không phải như bây giờ.Duy đánh giá Tâm cũng cao hơn thế nữa.Đâu phải Duy muốn thay lòng nhưng Hoài Anh không muốn thế,Hoài Anh không muốn Duy lo nghĩ nhiều.Mồm thì nói thế thôi nhưng Duy biết cũng thấy ray rứt lắm chứ.Nên có nói thì cũng không bao giờ nghĩ xấu về Hoài Anh.Nhiều hom bật nick từ tối đến 7h sáng,thấy Hoài Anh lên thì lại quên hết mệt mỏi có mà làm cho con bé cười được 1 tiếng.Hoài Anh là con gai nhưng cái nội tâm sâu sắc và cách suy nghĩ lại hơn ối thằng trong lớp mình.Vì không muốn thấy Duy thức trắng nhiều đêm nên mới như thế này.Đừng bao giờ nghĩ xấu về Hoài Anh nhé!
Quay lại việc của Tâm,Duy nghe cái câu "CÓ THỂ chuyện của Tâm và Cường sẽ không xảy ra đâu" thì Tâm biết Duy nghĩ thế nào không?Không thật lòng.Đừng cố tìm ra nước mắt trong lòng mình khi chưa làm khô nước mắt trong lòng người khác.Nếu như muốn khóc,hãy nghĩ kĩ xem mình khóc về cái gì,có đáng không,có bằng những gì mình đã gây ra cho người khác không.Còn nếu không thì đó chỉ là nước mắt của kẻ dối gian.Đến lúc ấy thì Tâm cũng đừng khóc chi cho phí nước mắt thui.Duy không như người ta.Cái tình yêu của Duy nó không như bình thường.Cái tình yêu của Duy chỉ xuất phát từ đáy lòng,từ những cử chỉ chứ không đơn thuần vì cái vẻ bề ngoài như bọn nó.Sau Hoài Anh,Tâm là người cho Duy cái cảm giác yên bình nhất mỗi lần bên cạnh.Nhưng chắc Tâm cũng chả có cảm giác gì đặc biệt.Nếu Tâm thích Cường,Duy không trách,Duy cũng không trách Tâm nói dối Duy.Chỉ mong Tâm sống thật lòng với Cường,nó là cái thằng con trai tốt nhất trong lớp á!Tâm thấy vui thì cũng đững nghĩ đến Duy chi cho mệt lòng,mắc công tội nghiệp.Duy yêu người ta không phải chỉ tìm hạnh phúc cho mình mà quan trọng nhất là người ta có vui không.Nếu Duy có thể đem niềm vui đến cho người khác thì chắc chắn người ta không bỏ Duy được đâu hehe...Tâm cứ nghĩ kỹ đi.Đừng nóng vội.Hãy cứ là cô bé con ngày nào,mở rộng lòng ra,xem mình thích ai thật sự.Và chọn...
Duy không bao giờ có cái ý nghĩ trách Tâm đâu.Zui lên mà sống.Hỉu chứ.Nếu như nghĩ kỹ thì chắc chắn 1 câu mà nếu chưa kỹ thì bảo chưa biết.Cứ coi như từ bây giờ Duy chưa nói gì cả.Chỉ còn Tâm phán xét như thế nào thui.Cường hay Duy thì Duy cũng vui như nhau.Cái hạnh phúc thực sự mà Duy có được chỉ là cho người khác niềm vui chứ không phải nhận.Chúc khoẻ nhìu nhìu !
PS: Pls come back to me =)

0 Comments:
Post a Comment
<< Home